Hôm nay, tình cờ online t được thông báo một tin thật buồn. một người t quen biết, một người đã chăm sóc cho tôi trong những năm cấp 3 sống xa nhà, một người tôi đã từng sợ khi mới bắt đầu vào Mến Thánh Giá, một người sơ đáng kính...Người đó đã ra đi mãi mãi, người đã về với cát bụi.
Năm cấp 3, tuy gần nhà có trường nhưng t không học mà lại vượt gần 100km để lên tp học. Thời gian đầu nơi ở là khó khăn đầu tiên đối với t, lúc đầu là ở nhà bạn của chị 2 t, nhưng gia đình họ mới cưới nhau nên t ở chung cũng khá bất tiện đối với cả t và họ. vì vậy t chuyển qua nhà chú, là anh em kết nghĩa với ba t. gia đình chú rất mến tôi, nhưng nhà chú lại có 4 đứa con nên thêm t nữa thì gánh nặng càng đè nặng lên vai chú thiếm, t là con trai nên không giúp được gì nhiều. Vì vậy t lại chuyển qua ở trọ trong tu viện Mến Thánh Giá. nơi này có nhận nuôi những người con theo đạo và những đứa học sinh đi học xa nhà (dù theo đạo hay không). Và t là một trong số đó.
Tôi vào MTG với sự bỡ ngỡ và rụt rè, t làm quen với anh em cùng phòng "Nam", xem họ chọc ghẹo phòng "Nữ", những buổi rảnh rỗi đi phụ giúp các chị "dự tu" nấu bếp. Hay những khi đi học về bụng đói là rất mong được nghe tiếng chuông quen thuộc báo hiệu giờ cơm đã đến, bên p Nữ thì xuống nhà ăn dọn chén đàng hoàng. Mấy đứa p Nam bọn t thì khác, leng keng, lách cách cầm tô, muỗng xuống nhà ăn ăn cơm.p Nam mà. lười ko chịu rửa tô, hay bị mất tô nên hồn ai nấy giữ cho chắc. những chiều CN, bọn t lại bị sơ bắt đi nhổ cỏ sân vườn.
Trong tu viện có nhiều sơ, mỗi sơ quản lý mỗi lĩnh vực. sơ Huệ là sơ lớn nhất và sơ là người t sợ nhất. trong con mắt một đứa mới vào như t, sơ Huệ lớn tuổi, nghiêm khắc, ít nói, khó gần...Nhưng rồi thời gian trôi qua, ngày ngày t đi học, sinh hoạt tiếp xúc với sơ t lại thấy sơ rất hiền, sơ quan tâm đến bọn t mà không thể hiện ra,hầu hết là qua các sơ khác, sơ thay mặc phụ huynh để ký tên xin phép cho t mỗi lần t bị ốm, sơ hỏi han nhắc nhở việc sinh hoạt, học hành thường ngày của bọn t, tổ chức văn nghệ, viết báo tường, tổ chức phát thưởng ăn uốn trong những diệp noel, trung thu, 20/11...(t khoái nhất là món rựu nho của sơ). Cho bọn t dự những buổi giảng đạo của đức cha, t hiểu ra đạo không phải là tín ngưỡng mê tín mà chính là đạo đức, đạo làm người.
Những đêm nổi máu lên, bọn t trèo rào đi ăn khuya, đi hái trộm nhãn... bị sơ phát hiện, sơ chỉ nhắc nhở mà không phạt. nhưng trong lòng t thật sự xấu hổ khi t và thằng bạn học cùng lớp là hai đứa lớn tuổi nhất trong phòng nam, làm gương cho những đứa khác, được sơ tin tưởng vậy mà...
Những khi mùa sầu riêng, mùa bơ đến, bọn t lại rủ nhau lên kế hoạch đi hái trộm của sơ, thằng thì đứng canh, thằng leo cây, thằng đứng dưới hứng... dĩ nhiên là trong đêm tối. hii. tưởng là trót lọt, không ngờ lại bị sơ phát hiện vì những cái vỏ sầu riêng bọn t thủ tiêu, vức trong một cái tủ hư. lại một lần nữa các anh lớn phải chịu trách nhiệm. hên thằng bạn cùng lớp đổ tội cho đứa khác mà đã chuyển ra ngoài ở, nó nói mà mặc đỏ bừng. áy náy với thằng Phi đó ghê.
Tất cả những kỷ niệm đó đã làm bọn t gắn bó với tu viện MTG, với các sơ, với sơ Huệ. Và trưởng thành hơn trong cuộc sống.
Sau này khi vào ĐH, những diệp tết, hay hè. t và thằng bạn cùng lớp thường rủ nhau về thăm sơ, thăm MTG, thăm những hình ảnh thân quen tưởng sẽ chẳng bao giờ thay đổi.
Năm nay là năm cuối ĐH, phải lo làm tốt nghiệp, thời gian về nghỉ tết và hè rất ít. Vì ham chơi chúng tôi đã không ghé thăm sơ. và đó cũng là điều hối tiếc của t. t đã để mất cơ hội ghặp sơ lần cuối. Giờ đây khi nghe tin sơ đã ra đi, tôi bàng hoàng ko biết nói gì, trong lòng t dường như có một sự tiếc nuối nào đó. t gọi điện thông báo cho thằng bạn. Trách bản thân đã không về thăm sơ. trách mọi người không thông báo với t sớm hơn khi sơ vẫn còn ở bệnh viện, trách ông trời trớ trêu để người tốt phải ra đi vì bệnh ...
Ôi trách để làm gì khi sơ đã ra đi mãi mãi. sơ đã về bên chúa trời.
Sơ hãy yên nghỉ...
Thương sơ...
nhớ người quá cố
Cắm mốc tại Buôn Mê Thuật
Tết 2010, một điềm báo không may hay một thử thách cho một năm như một dấu mốc trong cuộc đời tôi_năm tốt nghiệp đại học. Ngay từ sáng mùng một, xuất hành vừa ra cửa đã gặp một đống 'c' chó tổ chảng, hizz gớm quá. Sang nhà bác đã không được lì xì mà còn bị bắt ở lại chạy bàn quán cafe đến trưa mới được về. Mấy ngày sau đó thì không được đi đâu vì không có xe...
Tối mùng 3 gia đình chị 2 về chơi thì sáng mùng 4 t phải đi họp lớp ở Pleiku, làm t chưa được chơi nhiều với mấy đứa cháu dễ xương của t, hizz cả năm mới về gặp một lần nên thấy chúng thay đổi nhanh khủng khiếp, ( t thấy t còn thây đổi huống chi chúng nó, mới có mấy tháng mà cân được 57kg, không biết cân có bị hư không mà t tăng cân giữ thế).
T gói đồ đi Pleiku họp lớp cứ tưởng đến giờ đó thì có xe buýt nên rề rà gần sát giờ mới ra, vậy là nhỡ xe lần một. Đứng đón xe hơn 2 tiếng đồng hồ mới mới có xe đi mà lại bị nhét như heo vậy, cắn răng chịu đựng chứ biết làm sao.
Họp lớp xong chiều hôm sau lò mò quay về dưới nhà thì chị 2 lại trở về, hình như hai chi em t ko có số gặp nhau hay sao đó. không chịu bó tay t lại theo chị lên lại Pleiu, có cả chị 3, dì 7 đi nữa nên cũng vui (lỡ hẹn với mấy thằng bạn đi uốn cafe thật là có lỗi quá đi). Mãi chơi đến ngày nhập học là mùng 9 thì mùng 8 mới lo đi mua vé xe. Cố gắng lắm mới có được cái vé đi SG, đinh ninh xếp đồ chuẩn bị đến ngày là đi, không ngờ đến gần sát giờ đi gọi cho nhà xe thì mới tá hỏa mua nhầm vé đi Đà Nẵng, bó tay. vậy là nhỡ xe lần 2.
Vội vội vàng vàng chạy ra bến để trả vé lấy tiền lại, ra tới thì tài xế giới thiệu qua xe khác đi, nhưng lúc này lại không mang theo đồ, gọi về nhà thì không có xe, (anh đã chở thằng em họ đi khám bệnh), về lấy thì lâu mà nhà xe thì đang vội chạy, không chờ được. vậy là nhỡ xe lần 3.
Thực ra thì chờ vài ngày nữa đi cũng được, nhưng đầu năm t không muốn trễ nãi, cảm giác nó sẽ bám theo mình suốt năm và chẳng làm gì được. một lý do nữa là bà xếp ở cty nói bắt đầu làm việc lại vào ngày đó. vậy là t quyết tâm phải đi bằng được. t và anh rể chạy khắp tp để hỏi vé xe, chị 2 thì ở nhà gọi điện hỏi nhà xe và người quen..............vẫn không có vé.
Tối đó t nhắn tin cho mấy đứa bạn xem chúng có vé đi ngày hôm đó không thì đổi cho t, chúng lùi lại một ngày hôm sau đi cung được nhưng cung không ai đổi được. Cũng thấy nản rồi đây.
Không chịu thua, t gọi cho thằng bạn ở Daklac, nó làm cùng cty. may sao nó đặt dư một vé nhưng chưa hủy. vậy là phải bù xấp bù nhập chạy ra đón xe lên Daklac sớm vì sợ có trục trặc thì lại nhỡ xe lần 4 thì toi.
ngồi xe lên Daklac thì gặp phải một teen girl giở hơi cám lợn ngồi ngay bên cạnh.(chuyện này không tiện nói ra chỉ cần biết ả giở hơi mà còn tập bơi là được rồi). lên đến buôn mê thì mới có 4h chiều mà xe đến 9h tối mới chạy. sực nhớ mình không quen ai trên này biết làm gì cho hết thời gian bây giờ.hizzzz. "àh mà Huệ đầu bum hình như học trên này mà" bụng nghĩ thầm nên vội gọi điện cho ả xem sao. không ngờ cũng vì ả ham chơi nên mới lên sớm, cũng đỡ bắt ả dẫn đi chơi cho hết thời gian. ( thật ra vẫn còn một người, mà người đó t nghĩ đến đầu tiên nhưng lưỡng lự hoài và quyết định không gọi. vì quan hệ hai đứa bọn t đủ phức tạp rồi, t không muốn làm rối tung thêm nữa).
Đi chơi thôi, cô nàng tóc mỳ tôm (mà bây giờ mới dũi thành mỳ ý rồi, heee) dẫn t đi ăn đủ thứ, đi dạo khắp buôn mê, vì đây là lần đầu tiên lên buôn mê nên cung thấy thích. Đích cuối cùng là làng càfe trung nguyên, hai đứa không vô uốn mà chỉ đi dạo một vòng rồi ra thôi, (hiz, nghe nói chỗ này bán mắc lắm). cảnh đẹp, sẵn có máy ảnh t chụp luôn mấy bô coi như cắm mốc tại buôn mê thuật. Nếu không bị trễ xe thì đâu được đi vậy.
9h t lên xe vô SG trong sự lo sợ đi nhầm xe lần nữa.......
Vô SG ngày đầu tiên dắt xe ra thì xe xẹp lốp, thằng bạn mình hơi khốn nạn thật, để xe xẹp trong tết mà không vá giúp, dắt đi vá xong thì xe lại đạp không nổ. trời ơiiiiiiiiiiiiiiiiii. mấy ngày sau đó thì xe bị lủng xăm liên tục, lại còn bị rớt ốc thắng xém chít nữa chứ.
Với tất cả những gì xảy đến, t nghĩ không biết đây có phải là điềm báo cho cuộc tốt nghiệp ĐH sắp tới không???????. thôi thì mê tín dị đoan để làm gì nếu nó không giúp được mình vượt qua thử thách đó. việc gì đến sẽ đến, hãy để quyết tâm dẫn lối đến thành công.
Không biết ngày mai sẽ ra sao, nếu có sao cũng chẳng sao....^.^
Tương lai .....
Vừa rồi mới được chụp một bức ảnh trông thật kinh hoàng, không ngờ mới một thời gian không lâu thức đêm để làm bài tiền tốt nghiệp mà thân xác lại tả tơi đến vậy, với tay nghề nhiếp ảnh của nhiếp ảnh gia Đoàn cộng với bối cảnh không gian bừa bãi trông t trong bức ảnh chả khác nào thằng bốc vác, đạp xích lô hoặc đỡ hơn chút là tay giang hồ đòi nợ, hay đây chính là điềm báo tương lai không xa của t, hixx ......heo mi.......
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)











