Bài thương mại 2 của bạn cùng lớp- thiết kế caffe, nhà hàng



Bài caffe của Hồ Đăng Vũ, bài này hắn xin mặt bằng kiến trúc bài nhà hang của mình, tuy vậy không nói thì không ai có thể nhìn ra hai bài cùng làm một không gian, bài nó lúc đầu ko chiệu làm càng về sau càng lầy, hắn có ý định bỏ cuộc nhưng rồi sự cố gắng của hắn ở phút cuối để hoàn thành bài thật đáng khen ngợi. tuy nhìn kỹ thì thấy hắn chỉ đặt có hai góc camera ở cùng một góc bài vẽ không nhiều nhưng kỹ năng và cách thể hiện bài đã tạo nên một bài hoàn chỉnh, đây là điều đáng để học hỏi,…cùng nhau cố gắng không ngừng nhé bạn!

Bài thương mại 2 – Đồ án thiết kế caffe, nhà hàng



Bài này là bài vẽ 3D đầu tiên nhưng vì lúc trước lưu lẫn lộn trong máy mà tìm không ra, hôm nay tình cờ lại tiềm thấy, tiện thể post lên blog lâu lâu nhìn lại quá trình học tập của mình để rút kinh nghiệm từ đó tiến bộ hơn. Bài này trước có gởi hỏi ý kiến của một người, và nhận được một câu góp ý “hãy vẽ những không gian romantic hơn”. Từ đó mình đã cố gắng vẽ không gian ấm cúm lãng mạng hơn nhưng phong cách sáng sủa, êm diệu, dễ thương vẫn không thể lu mờ mặc dù phong cách này không hợp với một người con trai cho lắm. Thôi kệ, cố gắng từ từ…

Một số bài bảo tàng của bạn cùng lớp



Bài bảo tàng tiền Việt cổ của Võ Văn Cảnh được 8d, cũng đáng khâm phục, hắn rất chăm chỉ, môn này hắn học cùng thầy Dũng, thấy hắn lúc nào cũng than vãn, nhưng cuối cùng điểm cũng hơn mình, vừa thấy ghét vừa thấy khâm phục. Dù sao cũng chúc mừng hắn…

Đồ án Bảo Tàng- lần đầu tiên làm nhanh, tập trung có hiệu quả, chất lượng tương đối ổn.



Bài này tuy dựa vào model trong thư viện nhưng có sự tiến bộ trong cách suy nghĩ lẫn cách vẽ 3D, lần đầu tiên có sự hài lòng (mấy năm trước các đồ án đều nhờ bạn làm giúp cái này hay cái kia, nhưng những bài đồ án trong năm 4 đã không còn có tư tưởng đó, đây là sự trưởng thành rất lớn mà không biết do đâu…). Bài này thầy Dũng hướng dẫn, thầy ít nói, nhận xét ít, những tưởng thầy không có nghiệp vụ chuyên môn về bảo tang… nhưng không phải, thầy dễ tính, hiền lành ít nói, sorry vì đã hiểu lầm thầy nha! Thầy Dũng dạy nhưng thầy Việt chấm chung, ban đầu nghe tưởng đâu lần này đi đời, không ngờ cũng được 7,5. Hóa ra thầy Việt cũng đâu đến nỗi nào như sự đồn đại của các sinh viên trong khoa (tuy chưa lần nào được học thầy), từ bài này tự nhiên hết thấy sợ thầy Ngô Hoàng Việt. Nếu có gặp thầy trong những đồ án sau này cũng đỡ sợ hơn, phù… tự tin lên.

Bài Triển lãm – không còn mất nhiều thời gian như trước nhưng chất lượng cũng chưa cao hơn.



Bài này có cả làm mô hình, ban đầu tưởng sẽ tốn rất nhiều thời gian nhưng cuối cùng mô hình chỉ làm vỏn vẹn có 2 ngày, kỷ lục- cũng hơi khâm phục mình ghê. “Hơi” khâm phục thôi vì làm mô hình cũng không đẹp lắm, kết quả bài đồ án 7d, mô hình 7d, giũa kỳ bị mất bài nên không nộp lại được bị cho điểm thấp nhất trong nhóm 6,5. Kết quả 7 điểm, tạm ổn. kết thúc môn này cũng khỏe, vì vừa đi làm vừa học vậy là được rồi.

Đồ án: trà kem OSEAN


 

Bài đồ án quốc tế quả là khốc liệt đối với t trong thời gian đầu khóa học kỳ5, Mọi bài tập đều dồn dập nối tiếp nhau hẹn ngày nộp bài, tuy cũng ráng hết sức nhưng không sao tập trung vào một bài tập được. Vì vậy tinh thần làm bài đối phó mạnh mẽ trong người trỗi dậy, cuối cùng cũng qua hết không rớt lại môn nào. Phù… cũng hên, bài này được 7d, quá ok, một phần cũng nhờ thầy Long Vĩnh dễ tính, chấm rẻ. thanks thầy nhiều.

Mười đặc điểm của người Việt

Gần đây tui gặp nhiều chuyện linh tinh nên cũng không có thời gian sửa sang nhà cửa cho tươm tất. vừa rồi đi làm có lang thang online đọc được một bài viết của người nước ngoài viết về đặc điểm của người việt nam thấy thật đúng nên nhặt về cho mọi người cùng xem và suy ngẫm nhé .

1, Cần cù lao động song dễ thỏa mãn nên tâm lý hưởng thụ còn nặng.

2, Thông minh sáng tạo song chỉ có tính chất đối phó, thiếu tầm tư duy dài hạn, chủ động.

3, Khéo léo, song không duy trì đến cùng ( ít quan tâm tới sự hoàn thiện cuối cùng của sản phẩm )

4, Vừa thực tế vừa mơ mộng ti, nhưng không có ý thức nâng lên thành lí luận.

5, Có tinh thần đoàn kết , tương thân tương ái, song hầu như chỉ trong hoàn cảnh, trường hợp khó khăn bần hàn. Trong điều kiện sống tốt hơn thình thần này ít khi xuất hiện.

6, Tiết kiệm nhưng nhiều khi hoang phí vì nhưng mục tiêu vô bổ ( sĩ diện, khoe khoang, thích hơn đời ... )

7, Xởi lởi chiều khách song không bền.

8, Yêu hòa bình, nhẫn nhịn, nhưng nhiều khi hiếu chiến, hiếu thắng vì những lí do tự ái lặt vặt, đánh mất đại cục.

9, Ham học hỏi, tiếp thu nhanh nhưng ít khi học " đến đầu đến đuôi " nên kiến thức không hệ thống, mất cơ bản. Ngoài ra học tập không phải là mục tiêu tự thân ( nhỏ học vì gia đình, lớn học vì sĩ diện, để kiếm công ăn việc làm, ít khi vì chí khí, đam mê)

10, Thích tụ tập, nhưng lại thiếu tính liên kết để tạo ra sức mạnh. Cùng 1 việc, 1 người làm thì tốt, 3 người làm thì kém, 7 người làm thì hỏng ).

" Không có tính nết nào của người Việt mà không có ví dụ ngược lại. "
GS. Nguyễn Văn Huyên, " Văn minh Việt.

Tôi ngồi đây… một mình…

Ngồi bên cửa sổ, ngắm cơn mưa đang tí tách ngoài kia, cảm nhận không khí mát mẻ của buổi chiều tháng bảy ở đất sài gòn, tôi lại nhớ về một người, một người bạn thân, sẽ không bao giờ thay đổi…
Căn phòng hôm nay lặng lẽ quá, cơn mưa vẫn day dứt không nguôi, những giọt mưa rơi… , tôi cảm thấy cô đơn, tôi cảm thấy hơi lạnh, cái lạnh của cơn mưa, cái lạnh của nỗi buồn xa người thân, cái gì đó bồn chồn lắm...Cái gì đó… thênh thang trong tâm trí...
Những năm học trò, những năm cấp III, những năm đẹp nhất, vui nhất. Tuy xa gia đình nhưng có thêm những người bạn mới. Tôi được vui chơi, được học hành mà ko phải lo nghĩ bất cứ điều gì khác. Tôi đã rất hồn nhiên vô tư. Và cũng trong những ngày tháng tươi đẹp ấy, tôi biết mình đã yêu. Tình yêu đến với tôi âm thầm, lặng lẽ, rất nhẹ nhàng và khi tôi nhận rõ cũng là chính là lúc phải xa em…
Lên phổ thông, lúc chúng ta đã trở thành những anh, những chị trong tiếng gọi của thầy cô, cũng là khi chúng ta biết đến những cái mới của tuổi học trò. Lớp 12, tôi đi học thêm như tất cả những học sinh cuối cấp khác để chuẩn bị hành trang cho đợt thi đại học sắp tới. Tôi đã gặp em như một định mệnh, đó là một mốc thời gian có ý nghĩa trong cuộc đời tôi. Không học chung trường nhưng lại quen nhau trong lớp học thêm tôi đâu biết rằng nhờ đó tôi mới có cơ hội được thích em.Tôi ko đẹp trai, tôi vốn nhút nhát, yếu đuối lại ko có gì nổi bật ngoài kiểu cười trừ để thay câu trả lời hay làm người khác vui, tôi ít nói chỉ biết cuối đầu và học. Khác tôi, em tuy không “nghiên nước nghiên thành” nhưng cao ráo với mái tóc dài xõa xuống lưng, diệu dàng, khiêm tốn và nụ cười rất đáng yêu....đặc biệt em rất chăm chỉ, hôm nào cũng hoàn thành tất cả bài tập về nhà. Không biết từ khi nào trong mắt tôi em đã trở thành một người dặc biệt, người để tôi chạy theo một cái gì đó mà tôi chưa với tới được. Dường như tôi đã yêu. Nhưng tôi sợ, bố mẹ ko cho phép tôi yêu khi đi học, nó quá sớm, tôi tự biện hộ rằng tình cảm ấy chỉ là tình bạn thân. Vì tôi có yêu ai bao giờ nên biết thế nào là tình yêu? Tôi ngây thơ lắm, tôi không muốn thích em. Tính rụt rè, ít nói đã gặm nhấm tâm hồn tôi, khiến con người tôi chỉ còn là cái vỏ. Thêm vào đó, áp lực tinh thần của kỳ thi đè nặng trên vai tôi, nó chiếm trọn tâm trí tôi và nó biến tôi thành kẻ vô tâm….Tôi luôn yêu em trong im lặng và tôi đã đánh mất cơ hội bày tỏ tình cảm của mình dành cho em. Sau đó, tôi đã tiếc nuối, day dứt lắm...
Tôi thi kiến trúc nên muốn cọ sát tay nghề vẽ ở tp vì vậy tôi vào SG trước một tháng để chuẩn bị cho kỳ thi ĐH. Tôi ra đi không lời từ biệt, không cuộc liên hoan chia tay. Tôi không hề biết rằng, sau này chúng tôi sẽ không thể nào bên nhau như thời học sinh nữa, tôi đã quyết định ra đi, em ở lại, có thể tôi sẽ quên em, em sẽ không còn nhớ tôi.
Sau đó, tuy ko được gặp em nữa, thay vào đó là những dòng tin nhắn gắn kết chúng tôi. Tất nhiên, tôi chưa nói với em điều gì khác ngoài chuyện học tập. Tuy không nói ra, nhưng tình cảm ấy vẫn tồn tại trong tôi. Tôi ko được trò chuyện với em nhiều như trước. Tôi đã không nói « tôi thích em » trong những năm phổ thông vì tôi biết, chúng ta vẫn còn học chung với nhau. Tôi vẫn còn rất nhiều cơ hội. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến. Tôi chưa chuẩn bị để ngỏ lời yêu. Tôi mong em chờ tôi, em sẽ đồng ý khi tôi ngỏ lời. Tôi mong em thích tôi, em chờ tôi thổ lộ. Tôi đã nhiều lần làm các món đồ nhỏ nhỏ xinh xinh để tặng em, nhưng tôi lại tặng cho người bạn khác, để trốn tránh tình cảm thật sự của tôi, tôi không biết em rất buồn. Tôi thật ngốc.

một số hình ảnh đi ĐS




Sắp thi mà đi Đầm sen

15/6 thi pháp luật ĐC, vậy mà 14/6 kéo nhau đi Đầm sen chơi, lụi bà cố...
Chẳng là do trước đó 2 hôm, chị hai + a rể + con 2 người(cháu tui đó, hình tui có post lên rùi) + mẹ tui vô SG để khám bệnh. thêm tui nữa là 5ng kéo nhau đi khám bệnh, khám tổng quát mất mỗi ng gần 'chai' vậy mà không có bệnh gì hết (tui hoàn toàn trong trắng heeeee). tuy là tin đáng vui nhưng tui vẫn thấy tiếc tiền rùi rụi (bản chất sinh viên ko bỏ được)
Do đi khám ở bv tư nên mọi thứ đều nhanh chóng, không phải chờ đợi lâu nên ngầy thứ nhất là xong hết. ngày thứ 2 được rảnh cả nhà bắt đầu đi chơi ĐS.
Rủ thêm 2 đứa cháu họ của tui nữa là 7ng đủ một đoàn quân xuất trận...trên đường đến ĐS đi ngang khu người Hoa thấy treo heo quay, vịt quay Bắc kinh thèm nhỏ giải (giờ nhắc lại vẵn còn thèm, chép chép...)thế là ghé vào mua nữa con mang theo ăn(vịt gì mà to bằng con ngỗng chứ ko nhỏ đâu nha)


Vô tới ds, mua vé, mỗi vé được tặng 1 vé trò chơi, tưởng chơi không đủ ai dè dư đến mấy vé (ai có nhu cầu tui bán lại cho, hạn sử dụng đến cuối hè. kaka), đồ ăn mang theo thì thiếu lên thiếu xuống phải đi xin, ặc...do cháu tui còn bé mới 2t, nên đi thì sợ nắng, đi được lúc thì nó ngủ mất phải cuốn gói về. hix, tiếc đức ruột chưa được đi tàu siêu tốc. nhưng được chui vào băng đăng với cái nắng oi bức đó thì cũng mãn nguyện rồi, mát ơi là mát.(về nhà bị đau họng mói ác chứ, hix)
Trưa không ngủ, tối về buồn ngủ không học được chữ nào. vậy mà đi thi cũng được 7d (tự hào bản thân ghê!)

Lần đầu tiên vẽ ngoại thất!



Thằng bạn học bên đồ họa làm đồ án nên nhờ tui vẽ giùm tòa nhà trụ sở, úi rùi ui hồi giờ toàn vẽ 3d nội thất làm gì có đụng đến ngoại thất. định từ chối nhưng ngại quá, bạn bè nhờ vả tí mà không làm thì mang tiếng chít...
Bắt tay vào vẽ không biết bắt đầu từ đâu, đã vậy thằng bạn còn ngồi kế bên theo giõi, quê tay vẽ được gì chết liền. Đành bảo nó về mai qua lấy. Nó về, tui lỡ hứa tối đó phải thức đêm vẽ cho nó không sáng nó qua không có bài thành ra mình mất uy tín. Cắm đầu cắm cổ, ráng chống mắt lên mà mày mò vẽ, mấy cái model trong thư viện của tui toàn đồ nội thất không mới ác chứ chẳng tận dụng được cái nào,hixx...
Nhưng cũng hên, sự cố gắng cũng có thành quả chút ít, mày mò cũng ra được cái nhà xinh xinh. tuy không đẹp lắm nhưng trong tình hình buồn ngủ lúc bấy giờ, được vậy là tốt quá rồi còn hơn không, =>;ngủ.z.z.z.z..z.z.z.z.z.z.z.z.z.z.z.z.z.z.z.z.z.z.z.z.z.z.zz.z..z.z
Sáng thằng bạn qua nghiệm thu, sau khi sửa chữa một số chỗ nó phán "tạm được"
Tưởng đâu xong rồi, khỏe thân khỏe xác ai ngờ tối đó nó gọi qua nói hình render độ phân giải thấp quá, phải render lại giùm. ren độ phân giải cao, kích thước to, mà máy thì giỏm, trùi ui cả tiếng mới được một hình, đành xách máy chạy qua nhà nó thức đêm để render được cái nào thì đưa qua cho nó chỉnh sửa photoshop và sắp xếp để sáng đó đi in.
cuối cùng trời cũng sáng, bài cũng xong còn việc vẽ áo nữa là xong. Định giúp nó nhưng mệt quá, để nó vẽ một mình tui về ngủ. (thấy cũng ác độc nhưng biết sao được, thức liên tiếp 2 đêm rồi...)
Mấy ngày sau nó gọi báo bài nó được lưu, bài của nó mình chỉ giúp vẽ chút ít nhưng dù sao cũng góp công nên thấy cũng hãnh diện. định bắt nó dẫn đi khao nhưng thôi tội nghiệp nó (cùng là sinh viên hiểu hoàn cảnh của nhau ý mà) dù sao cũng được hậu tạ ký vải ăn đã đời heee...
(mấy cái phối cảnh trên của tui vẽ, còn bài của nó ai mún xem thì liên hệ với "NÓ" nhé!?%)

© ye gods - Template by Blogger Sablonlari