Bài thương mại 2 của bạn cùng lớp- thiết kế caffe, nhà hàng
Bài thương mại 2 – Đồ án thiết kế caffe, nhà hàng
Một số bài bảo tàng của bạn cùng lớp
Đồ án Bảo Tàng- lần đầu tiên làm nhanh, tập trung có hiệu quả, chất lượng tương đối ổn.
Bài Triển lãm – không còn mất nhiều thời gian như trước nhưng chất lượng cũng chưa cao hơn.
Đồ án: trà kem OSEAN
Mười đặc điểm của người Việt
Gần đây tui gặp nhiều chuyện linh tinh nên cũng không có thời gian sửa sang nhà cửa cho tươm tất. vừa rồi đi làm có lang thang online đọc được một bài viết của người nước ngoài viết về đặc điểm của người việt nam thấy thật đúng nên nhặt về cho mọi người cùng xem và suy ngẫm nhé .
1, Cần cù lao động song dễ thỏa mãn nên tâm lý hưởng thụ còn nặng.
2, Thông minh sáng tạo song chỉ có tính chất đối phó, thiếu tầm tư duy dài hạn, chủ động.
3, Khéo léo, song không duy trì đến cùng ( ít quan tâm tới sự hoàn thiện cuối cùng của sản phẩm )
4, Vừa thực tế vừa mơ mộng ti, nhưng không có ý thức nâng lên thành lí luận.
5, Có tinh thần đoàn kết , tương thân tương ái, song hầu như chỉ trong hoàn cảnh, trường hợp khó khăn bần hàn. Trong điều kiện sống tốt hơn thình thần này ít khi xuất hiện.
6, Tiết kiệm nhưng nhiều khi hoang phí vì nhưng mục tiêu vô bổ ( sĩ diện, khoe khoang, thích hơn đời ... )
7, Xởi lởi chiều khách song không bền.
8, Yêu hòa bình, nhẫn nhịn, nhưng nhiều khi hiếu chiến, hiếu thắng vì những lí do tự ái lặt vặt, đánh mất đại cục.
9, Ham học hỏi, tiếp thu nhanh nhưng ít khi học " đến đầu đến đuôi " nên kiến thức không hệ thống, mất cơ bản. Ngoài ra học tập không phải là mục tiêu tự thân ( nhỏ học vì gia đình, lớn học vì sĩ diện, để kiếm công ăn việc làm, ít khi vì chí khí, đam mê)
10, Thích tụ tập, nhưng lại thiếu tính liên kết để tạo ra sức mạnh. Cùng 1 việc, 1 người làm thì tốt, 3 người làm thì kém, 7 người làm thì hỏng ).
" Không có tính nết nào của người Việt mà không có ví dụ ngược lại. "
GS. Nguyễn Văn Huyên, " Văn minh Việt.
Tôi ngồi đây… một mình…
Căn phòng hôm nay lặng lẽ quá, cơn mưa vẫn day dứt không nguôi, những giọt mưa rơi… , tôi cảm thấy cô đơn, tôi cảm thấy hơi lạnh, cái lạnh của cơn mưa, cái lạnh của nỗi buồn xa người thân, cái gì đó bồn chồn lắm...Cái gì đó… thênh thang trong tâm trí...
Những năm học trò, những năm cấp III, những năm đẹp nhất, vui nhất. Tuy xa gia đình nhưng có thêm những người bạn mới. Tôi được vui chơi, được học hành mà ko phải lo nghĩ bất cứ điều gì khác. Tôi đã rất hồn nhiên vô tư. Và cũng trong những ngày tháng tươi đẹp ấy, tôi biết mình đã yêu. Tình yêu đến với tôi âm thầm, lặng lẽ, rất nhẹ nhàng và khi tôi nhận rõ cũng là chính là lúc phải xa em…
Lên phổ thông, lúc chúng ta đã trở thành những anh, những chị trong tiếng gọi của thầy cô, cũng là khi chúng ta biết đến những cái mới của tuổi học trò. Lớp 12, tôi đi học thêm như tất cả những học sinh cuối cấp khác để chuẩn bị hành trang cho đợt thi đại học sắp tới. Tôi đã gặp em như một định mệnh, đó là một mốc thời gian có ý nghĩa trong cuộc đời tôi. Không học chung trường nhưng lại quen nhau trong lớp học thêm tôi đâu biết rằng nhờ đó tôi mới có cơ hội được thích em.Tôi ko đẹp trai, tôi vốn nhút nhát, yếu đuối lại ko có gì nổi bật ngoài kiểu cười trừ để thay câu trả lời hay làm người khác vui, tôi ít nói chỉ biết cuối đầu và học. Khác tôi, em tuy không “nghiên nước nghiên thành” nhưng cao ráo với mái tóc dài xõa xuống lưng, diệu dàng, khiêm tốn và nụ cười rất đáng yêu....đặc biệt em rất chăm chỉ, hôm nào cũng hoàn thành tất cả bài tập về nhà. Không biết từ khi nào trong mắt tôi em đã trở thành một người dặc biệt, người để tôi chạy theo một cái gì đó mà tôi chưa với tới được. Dường như tôi đã yêu. Nhưng tôi sợ, bố mẹ ko cho phép tôi yêu khi đi học, nó quá sớm, tôi tự biện hộ rằng tình cảm ấy chỉ là tình bạn thân. Vì tôi có yêu ai bao giờ nên biết thế nào là tình yêu? Tôi ngây thơ lắm, tôi không muốn thích em. Tính rụt rè, ít nói đã gặm nhấm tâm hồn tôi, khiến con người tôi chỉ còn là cái vỏ. Thêm vào đó, áp lực tinh thần của kỳ thi đè nặng trên vai tôi, nó chiếm trọn tâm trí tôi và nó biến tôi thành kẻ vô tâm….Tôi luôn yêu em trong im lặng và tôi đã đánh mất cơ hội bày tỏ tình cảm của mình dành cho em. Sau đó, tôi đã tiếc nuối, day dứt lắm...
Tôi thi kiến trúc nên muốn cọ sát tay nghề vẽ ở tp vì vậy tôi vào SG trước một tháng để chuẩn bị cho kỳ thi ĐH. Tôi ra đi không lời từ biệt, không cuộc liên hoan chia tay. Tôi không hề biết rằng, sau này chúng tôi sẽ không thể nào bên nhau như thời học sinh nữa, tôi đã quyết định ra đi, em ở lại, có thể tôi sẽ quên em, em sẽ không còn nhớ tôi.
Sau đó, tuy ko được gặp em nữa, thay vào đó là những dòng tin nhắn gắn kết chúng tôi. Tất nhiên, tôi chưa nói với em điều gì khác ngoài chuyện học tập. Tuy không nói ra, nhưng tình cảm ấy vẫn tồn tại trong tôi. Tôi ko được trò chuyện với em nhiều như trước. Tôi đã không nói « tôi thích em » trong những năm phổ thông vì tôi biết, chúng ta vẫn còn học chung với nhau. Tôi vẫn còn rất nhiều cơ hội. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến. Tôi chưa chuẩn bị để ngỏ lời yêu. Tôi mong em chờ tôi, em sẽ đồng ý khi tôi ngỏ lời. Tôi mong em thích tôi, em chờ tôi thổ lộ. Tôi đã nhiều lần làm các món đồ nhỏ nhỏ xinh xinh để tặng em, nhưng tôi lại tặng cho người bạn khác, để trốn tránh tình cảm thật sự của tôi, tôi không biết em rất buồn. Tôi thật ngốc.
Sắp thi mà đi Đầm sen
Chẳng là do trước đó 2 hôm, chị hai + a rể + con 2 người(cháu tui đó, hình tui có post lên rùi) + mẹ tui vô SG để khám bệnh. thêm tui nữa là 5ng kéo nhau đi khám bệnh, khám tổng quát mất mỗi ng gần 'chai' vậy mà không có bệnh gì hết (tui hoàn toàn trong trắng heeeee). tuy là tin đáng vui nhưng tui vẫn thấy tiếc tiền rùi rụi (bản chất sinh viên ko bỏ được)
Do đi khám ở bv tư nên mọi thứ đều nhanh chóng, không phải chờ đợi lâu nên ngầy thứ nhất là xong hết. ngày thứ 2 được rảnh cả nhà bắt đầu đi chơi ĐS.
Rủ thêm 2 đứa cháu họ của tui nữa là 7ng đủ một đoàn quân xuất trận...trên đường đến ĐS đi ngang khu người Hoa thấy treo heo quay, vịt quay Bắc kinh thèm nhỏ giải (giờ nhắc lại vẵn còn thèm, chép chép...)thế là ghé vào mua nữa con mang theo ăn(vịt gì mà to bằng con ngỗng chứ ko nhỏ đâu nha)
Vô tới ds, mua vé, mỗi vé được tặng 1 vé trò chơi, tưởng chơi không đủ ai dè dư đến mấy vé (ai có nhu cầu tui bán lại cho, hạn sử dụng đến cuối hè. kaka), đồ ăn mang theo thì thiếu lên thiếu xuống phải đi xin, ặc...do cháu tui còn bé mới 2t, nên đi thì sợ nắng, đi được lúc thì nó ngủ mất phải cuốn gói về. hix, tiếc đức ruột chưa được đi tàu siêu tốc. nhưng được chui vào băng đăng với cái nắng oi bức đó thì cũng mãn nguyện rồi, mát ơi là mát.(về nhà bị đau họng mói ác chứ, hix)
Trưa không ngủ, tối về buồn ngủ không học được chữ nào. vậy mà đi thi cũng được 7d (tự hào bản thân ghê!)




























