Tương tư

TÔI là một chú cuội già
YÊU trăng chẳng giám nói ra một lời
ÁO nàng tinh khiết tôi mơ
TRẮNG hơn lụa bạch giữa trời thinh không
THIẾT chi chút bụi hồng trần
THA phương tôi nguyện theo chân cô hằng
CHÚT tình son sắc tôi dân
TÌNH này nguyên vẹn chưa lần phôi pha
TRI ân vạn giặm mù xa
KỶ vật tôi tặng gốc đa khô cằn
DẪU cho nàng chẳng vừa lòng
XA nhau như nước xa dòng sông xanh
CŨNG như giấc mộng không thành
GẦN như xuân thiết một cành mai tươi...

An Khê_quê hương thứ hai của tôi!

An Khê thời xa xưa gọi là thôn An Khê, thuộc ấp Tây Sơn, huyện Phù Ly, phủ Qui Nhơn. Thời nhà Nguyễn An Khê là ấp An Tây, huyện Tuy Viễn, tỉnh Bình Định. Đến thời Pháp thuộc, An Khê thuộc tỉnh Gia Lai gọi là huyện Haut Dakpa, sau đổi là huyện An Khê. Năm 1959 An Khê thành huyện An Túc, tỉnh Bình Định. Sau năm 1975 lấy lại tên cũ là huyện An Khê, trực thuộc tỉnh Gia Lai. Hiện nay huyện An Khê đổi thành huyện Dakpơ và trị trấn An Khê được nâng lên thành thị xã.
An Khê nằm trên Quốc lộ 19 nối liền hai thành phố Qui Nhơn và Pleiku bằng đèo An Khê và đèo Mangyang. Người Bahnar gọi đèo này là đèo Mang, có nghĩa là cửa ngõ. Đất An Khê thuở xưa còn gọi là đất Tây Sơn nhưng để phân biệt giữa vùng cao và vùng thấp, người ta gọi An Khê là Tây Sơn thượng đạo. Nơi đây có nhiều di tích lịch sử mang nặng dấu ấn nhà Tây Sơn.
Những ai đã từng đến An Khê mới thấy hết được tầm quan trọng của địa thế núi non ở đây. Từ trên đỉnh đèo, du khách có thể trông thấy dễ dàng đường đèo quanh co uốn khúc quanh chân núi Ông Bình hiên ngang, sừng sững. Xa xa là dòng sông Côn thướt tha như dải lụa xuôi về Phú Phong, Kiên Mỹ - quê nhà của Tây Sơn tam kiệt. Ở sườn núi Ông Bình có hang sâu, ngày xưa quân Tây Sơn làm nơi tích trữ quân lương cho nên gọi là kho “binh lương đồ trận”. Ở phía Đông Nam đèo là núi Ông Nhạc hay Ông Nhược bề thế chẳng kém, ngày xưa là nơi nghỉ quân của quân đội Tây Sơn.
Địa thế An Khê hiểm trở dường ấy nên thuở trước, người miền xuôi lên An Khê đâu phải dễ dàng: Không đi thì mắc cái eo Ra đi thì sợ cái đèo An Khê. 
Ngày nay, Quốc lộ 19 đã được nâng cấp. Từ trên đỉnh đèo, theo quốc lộ đi về hướng Tây, gặp chiếc cầu đầu tiên có một cái miếu nhỏ nằm bên đầu cầu, xưa gọi là miếu Xà, nơi Nguyễn Nhạc chém rắn tế cờ khởi nghĩa. Lúc đến ngã ba Đồng Găng có đường rẽ sang tay phải đi về hướng Bắc sẽ đến Cửa An, Tú Thủy (nay là Tú An), Kannack. Tại Tú Thuy (nay thuộc thị xã An Khê) có một cánh rừng mang tên rừng Mộ Điểu hay núi Hoàng Đế và cánh đồng mang tên Cô Hầu, là nơi nghĩa quân Tây Sơn lập doanh trại và thành lập kho lương thực để chuẩn bị cho công cuộc khởi nghĩa. Núi Hoàng Đế là nơi Nguyễn Nhạc từng đóng đại bản doanh để chỉ huy ba quân tướng sĩ, và cánh đồng Cô Hầu do nàng Yă Đó, ái thiếp của Nguyễn Nhạc đứng ra canh tác để cung cấp lương thực cho nghĩa quân Tây Sơn.
Từ ngã ba Đồng Găng đi về hướng Tây sẽ đến trung tâm thị xã An Khê. Phố núi ở đây nho nhỏ, xinh xinh nằm dọc theo Quốc lộ 19 và đôi bờ Dakpa. Phía Nam thị xã là lũy Ông Nhạc, nay vẫn còn dấu tích là đình An Lũy quanh năm hương khói phụng thờ Tây Sơn tam kiệt. Ở cuối chân trời là núi Chà Diêm (nơi chế tạo vũ khí của quân đội Tây Sơn), núi Hảnh Hót (nơi thuần dưỡng bầy ngựa rừng), gần đó còn có hồ Ông Nhạc nằm bên dòng sông Dakpa. Gần đình An Lũy, đi về hướng đông theo quốc lộ 19, các bạn sẽ tìm thấy con đường Bùi Thị Xuân thẳng tắp dẫn đến con đập bến Tuyết với dòng nước trong xanh uốn lượn dưới chân những dãy núi trùng điệp_nơi thời thơ ấu tôi cùng những đứa bạn thân kéo nhau đi tìm "Hang Cọp". và cũng chính trên con đường này, nhà tôi ở đó, hi. Ở phía tây bắc thị xã, hòn Kong nhô cao, sườn phủ đầy cỏ gai và sỏi đá, trên đỉnh có giếng Tiên. Thuở xưa, quân đội Tây Sơn đã đặt đồn canh trên đỉnh núi để kiểm soát cả vùng Tây Sơn thượng đạo. Dưới chân núi là dòng Dakpa trong xanh, thơ mộng và trữ tình len lỏi chảy qua các nương rẫy, núi đồi...
Thời Pháp thuộc, An Khê từng là bãi chiến trường và là mồ chôn giặc Pháp. Những địa danh như Cửu An, Tú Thủy, Kannack, đèo An Khê đã đi vào chiến sử.
Thời chống Mỹ, năm 1975, quân và dân An Khê đánh chiếm đèo An Khê, cô lập Tây Nguyên, góp phần tạo nên đại thắng mùa xuân lịch sử.
Qua bao nhiêu thăng trầm, rừng núi An Khê vẫn âm thầm phát triển, thay da đổi thịt để theo kịp với miền xuôi. An Khê là nơi “đi dễ khó về”, đúng như câu ca truyền tụng:
An Khê có núi hòn Kong, Có rừng Hảnh Hót, có dòng sông Ba, Có đồng cỏ mướt bao la, Vườn cây đơm trái nở hoa bốn mùa.

Hướng tới một nền kiến trúc Việt Nam đương đại

Người Việt chúng ta, vóc dáng nhỏ, chí bền, sức dai, ngàn năm vác đất đắp đê, ngăn lũ Nhị Hà, giữ lấy xóm làng và ruộng đồng. Người Việt chúng ta, gan to, xông pha phương trời Nam xa thẳm, đóng xuồng, dựng nhà sàn, sống hiền hoà giữa mênh mang Cửu Long giang.
Không xây được thành cao và đền đài kỳ vĩ, người Việt chúng ta ngàn năm mài dũa kiến trúc nếp nhà và ngôi làng. Nếp nhà gỗ Việt dịu mát dưới nắng hè, ấm áp trong giá đông, hợp lý như bài tính, đẹp cái đẹp bền lâu. Là tổ ấm cho bao kiếp người đời, là cái nôi ươm dưỡng văn hoá Việt, ngôi làng dung hoà chung và riêng, kỷ cương và tình làng, bám chặt vào ruộng đồng, vào núi sông.
Người Việt chúng ta, chí quật cường, trụ vững trước phong ba bão táp thế kỷ 20. Sức kiến tạo Việt hoá thân thành sức sống Việt !
Thế kỷ qua - thế kỷ của tranh đấu. Thế kỷ nay - thế kỷ dựng xây. Núi sông liền một dải, đồng bào chung một ý chí: dân phải giàu, nước phải mạnh.
Lịch sử chưa bao giờ như thế !
Thời đại trao sức mạnh, trao tầm vóc vào tay chúng ta !
55 năm trước, trong kháng chiến gian lao, một chục kiến trúc sư lập Đoàn, ước vọng về kiến trúc ngày mai xa xăm. Ngày mai ấy đã là hôm nay rồi ! Chúng ta, đông gấp trăm lần, nhận rõ bổn phận, làm chủ tay nghề, hướng mắt nhìn ra nhân loại, hăng say và hào hứng bước vào mùa sáng tạo.
Chúng ta tự hỏi: Con đường nào và ngày mai nào cho kiến trúc Việt Nam thế kỷ 21?
Không nghi ngờ gì nữa, đó ắt phải là một nền kiến trúc kế thừa các tinh hoa văn hoá và kiến trúc dân tộc, một nền kiến trúc đứng cả hai chân trong ngày nay, mở con đường cho ngày mai và có chỗ đứng trong tương lai.
Đó ắt phải là một nền kiến trúc ngang tầm thời đại, hoà đồng với nhân loại, song phải là Việt như nó đã từng là, nhân bản với con người, dung dị với thiên nhiên, chân thực và bền vững.
Và, mặc cho khoa học và công nghệ ngày càng phát huy uy lực vô biên, kiến trúc vẫn lấy con người làm trung tâm, lấy Con người làm mục đích cho sáng tạo. Con người phải được hưởng hạnh phúc trong căn nhà, trong đô thị mình dựng nên cho mình.
Thế kỷ 21, ngôi nhà người đời không thể chỉ là nơi tránh mưa né nắng, mà phải là không gian hướng cho con người sống tự nhiên, sống lành mạnh trong gia đình - tổ ấm, hoà đồng với bà con lối xóm, với đất trời và cỏ cây.
Hơn thế nữa, với đô thị và siêu đô thị, Con người vẫn là thước đo, là khởi điểm cho mọi tính toán, là chủ nhân đích thực của cỗ máy sống do chính Con người sản sinh. Đô thị phải nâng niu, ôm ấp vào lòng vốn liếng của quá khứ, dung hoà và điều tiết mọi mâu thuẫn và mọi tương phản, chấp nhận sự song tồn và cộng sinh, sống trong và sống cùng thiên nhiên, không đối kháng với thiên nhiên. Bổn phận của chúng ta không chỉ là trao vào tay Mai sau những thành tựu của nền kiến tạo vật chất, mà còn là trao vào tay mai sau giang sơn gấm vóc, vẫn còn đủ sức sản sinh và nuôi dưỡng cuộc sống.
Hiện đại hoá và đô thị hoá thách thức chẳng những thiên nhiên, chúng thách thức dữ dội thôn làng quê ta. Vươn lên đô thị và tiện nghi, xóm làng không từ bỏ mà tiếp nối những tinh hoa kiến trúc và nếp sống cộng đồng truyền thống, khung cảnh thân quen nhuần nhị. Chớ quên, xóm làng là gốc, là cái căn bản của nền văn hoá Việt. Xóm làng là nơi tâm hồn Việt tìm thấy sự bình yên và thanh tao.

Kiến trúc Việt Nam thế kỷ 21 không chỉ là quy mô, độ vươn cao và độ lan rộng, không chỉ là tiên tiến và giàu sang. Nó phải thoát ra khỏi mọi biểu hiện của chủ nghĩa hình thức, để là chính mình, vừa hiện đại lại vừa Việt, vững bước đi tới Chân - Thiện - Mỹ. Thôi thúc bởi ý thức trách nhiệm, bởi niềm tin và bầu nhiệt huyết sáng tạo, kiến trúc sư Việt Nam quyết cống hiến hết thảy tâm sức và tài năng cho nền kiến trúc thế kỷ 21 hưng thịnh, cho sự huy hoàng của Tổ quốc chúng ta


Tuyên ngôn kiến trúc TK XXI
GS.TS.KTS HOÀNG ĐẠO KÍNH

Hình t đi vũng tàu nè,hee!



© ye gods - Template by Blogger Sablonlari