Cuối cùng cũng được nghỉ hè, kỳ này không học nhiều môn mà lại bị rớt một môn da quan trọng. Bùn thì có bùn nhưng may nhờ mấy đứa bạn động viên nên cũng ngui ngoi. Ngẫm lại câu tụi bạn nói thì không biết là tụi nó đúng hay chỉ là lời biện hộ của lũ sv ta. Tụi nó nói: "có rớt mới là sv, không rớt làm sao biết mùi đời". Theo tui thì tụi nó nói vậy mới đúng một phần tí ti, là sv thực thụ thì phải trải qua đầy đủ các lĩnh vực như:
1/Ẩm_thực: Hủ tiếu gõ là món sở trường (hôm nào làm biếng nấu cơm là ra húp 2 tô liền). Xơi mỳ gói cả tháng, dành tiền đi nhậu. (tui ăn mì omachi được tụi nó gọi là đại gia, sướng ghê). cà fe thì nốc thường xuyên, toàn lết vỉa hè, quán cóc không.(hôm nào có quán khai trương khuyến mại mới giám đi, có hôm mắt nhắm mắt mở ko xem kỹ ngày khai trương, rủ nhau chạy đến thì người ta chưa mở của, hixx.)..
2/Học_hành: khỏi nói ai cũng biết, lười biếng ăn vào tủy, bài học cả tháng chỉ làm trong một ngày. lúc đầu ko lo làm, chờ đến ngày nộp bài mới thức đem làm. sáng chấm bài nhìn mặt ai cũng ngu ngu như nhau. Cũng vì lý do đó mà tụi bạn đã nói sv ai chả rớt vài môn...(heee, miệng lưỡi sv).
3/tình_iu:nhăng nhít phát ớn, 80% bỏ người iu thời sv cưới người khác, (các girl biết được thì chết), sv thì nghèo nhưng vẫn thít có người yêu, mặc dù đi chơi về là vim màng túi vì phải ga lăng, thế là đói cả tháng. biết sao được sv mà...
4/vệ_sinh: cái này thì theo truyền thống, không biết ngày nay tiến hóa chưa?!.ở zơ, làm biếng giặt đồ, chén bát ko rủa, nhà không quét bao giờ, hôi hám đồ đạc vứt tùm lum. tui nói mà cũng thấy ghê bà cố,thôi hông nói nữa...
4 vấn đề chính về nhược điểm đặc trưng của sinh viên, tui nêu ra để răn đe bản thân.... ngẫm lại tui trải qua hầu hết, kiểu mẫu này tăm tối quá, phải tiến hóa thôi....
Đời SV
Truyện kinh dị_p1 ( cấm trẻ em dưới 18t_vì có xem cũng chẳng hiểu gì đâu, hee!)
Nghe xong lời tỏ tình đầy ngọt ngào pha chút ngượng ngùng mà tôi đã phải mất một thời gian dài để luyện tập mới có thể nói ra được, trong lòng tràn đầy hạnh phúc, cô ấy tựa đầu và ngã người vào vai tôi. Đối với tôi giây phút này như lắng đọng, mọi tiếng động xung quanh đều trở nên im lìm. Trái tim tôi dường như không còn một giọt máu chảy qua mà thay vào đó, tình yêu thương, niềm hạnh phúc đang chiếm đầy khoảng trống. Chúng không ngừng len lõi vào các mạch máy trong người tôi làm cho cơ thể tôi tê cứng không còn cảm giác. Tôi ước mong sao giây phút này không bao giờ trôi qua, cho dù tôi phải ngồi đay mãi mãi, cho dù có bất cứ chuyện gì có thể xảy đến. Vậy mà hắn ta từ đâu xuất hiện cướp đi giây phút thiêng liêng nhất của tôi, cướp đi người tôi hằng yêu thương nhất, hắn cướp đi cuộc sống của tôi. Cuộc đời tôi như một mảnh hổ đang tự do tự tại thì bị cắt hết móng vuốt và quẳng vào lồng, bất lực để cho mọi người giễu cợt.
Đang chìm trong niềm hạnh phúc, trí não dường như không kịp phản xạ để điều khiển cơ thể tự vệ, tôi bất ngờ bị đánh một cái thật mạnh vào đầu. cú đánh làm tôi đau đớn và tê dại. Mọi cố gắng chống trả của trí não đều trở nên vô ích, kể cả mí mắt cũng không thể mở to để nhìn rõ khuôn mặt của kẻ khốn đó lần cuối. Chỉ còn giọng cười đểu giả của hắn lẫn với tiếng khóc sợ hãi của cô ấy đang văng vẳng và dần biến mất bên tai tôi…
Tiếng cười khoái trá đó một lần nữa văn vẳng trở lại bên tai tôi. Tôi dần tỉnh lại sau cơn mê man. Thật đau đớn làm sao, trước mắt tôi hiển hiện một cảnh tượng mà tôi không thể tin là sự thật. Lòng đau xót, nỗi hổ thẹn lẫn căm thù dân trào trong con người tôi. Căm thù tên côn đồ đồi bại, căm thù con đàn bà thối tha người mà tôi tin tưởng trao trọn trái tim mình…
