Tôi ngồi đây… một mình…

Ngồi bên cửa sổ, ngắm cơn mưa đang tí tách ngoài kia, cảm nhận không khí mát mẻ của buổi chiều tháng bảy ở đất sài gòn, tôi lại nhớ về một người, một người bạn thân, sẽ không bao giờ thay đổi…
Căn phòng hôm nay lặng lẽ quá, cơn mưa vẫn day dứt không nguôi, những giọt mưa rơi… , tôi cảm thấy cô đơn, tôi cảm thấy hơi lạnh, cái lạnh của cơn mưa, cái lạnh của nỗi buồn xa người thân, cái gì đó bồn chồn lắm...Cái gì đó… thênh thang trong tâm trí...
Những năm học trò, những năm cấp III, những năm đẹp nhất, vui nhất. Tuy xa gia đình nhưng có thêm những người bạn mới. Tôi được vui chơi, được học hành mà ko phải lo nghĩ bất cứ điều gì khác. Tôi đã rất hồn nhiên vô tư. Và cũng trong những ngày tháng tươi đẹp ấy, tôi biết mình đã yêu. Tình yêu đến với tôi âm thầm, lặng lẽ, rất nhẹ nhàng và khi tôi nhận rõ cũng là chính là lúc phải xa em…
Lên phổ thông, lúc chúng ta đã trở thành những anh, những chị trong tiếng gọi của thầy cô, cũng là khi chúng ta biết đến những cái mới của tuổi học trò. Lớp 12, tôi đi học thêm như tất cả những học sinh cuối cấp khác để chuẩn bị hành trang cho đợt thi đại học sắp tới. Tôi đã gặp em như một định mệnh, đó là một mốc thời gian có ý nghĩa trong cuộc đời tôi. Không học chung trường nhưng lại quen nhau trong lớp học thêm tôi đâu biết rằng nhờ đó tôi mới có cơ hội được thích em.Tôi ko đẹp trai, tôi vốn nhút nhát, yếu đuối lại ko có gì nổi bật ngoài kiểu cười trừ để thay câu trả lời hay làm người khác vui, tôi ít nói chỉ biết cuối đầu và học. Khác tôi, em tuy không “nghiên nước nghiên thành” nhưng cao ráo với mái tóc dài xõa xuống lưng, diệu dàng, khiêm tốn và nụ cười rất đáng yêu....đặc biệt em rất chăm chỉ, hôm nào cũng hoàn thành tất cả bài tập về nhà. Không biết từ khi nào trong mắt tôi em đã trở thành một người dặc biệt, người để tôi chạy theo một cái gì đó mà tôi chưa với tới được. Dường như tôi đã yêu. Nhưng tôi sợ, bố mẹ ko cho phép tôi yêu khi đi học, nó quá sớm, tôi tự biện hộ rằng tình cảm ấy chỉ là tình bạn thân. Vì tôi có yêu ai bao giờ nên biết thế nào là tình yêu? Tôi ngây thơ lắm, tôi không muốn thích em. Tính rụt rè, ít nói đã gặm nhấm tâm hồn tôi, khiến con người tôi chỉ còn là cái vỏ. Thêm vào đó, áp lực tinh thần của kỳ thi đè nặng trên vai tôi, nó chiếm trọn tâm trí tôi và nó biến tôi thành kẻ vô tâm….Tôi luôn yêu em trong im lặng và tôi đã đánh mất cơ hội bày tỏ tình cảm của mình dành cho em. Sau đó, tôi đã tiếc nuối, day dứt lắm...
Tôi thi kiến trúc nên muốn cọ sát tay nghề vẽ ở tp vì vậy tôi vào SG trước một tháng để chuẩn bị cho kỳ thi ĐH. Tôi ra đi không lời từ biệt, không cuộc liên hoan chia tay. Tôi không hề biết rằng, sau này chúng tôi sẽ không thể nào bên nhau như thời học sinh nữa, tôi đã quyết định ra đi, em ở lại, có thể tôi sẽ quên em, em sẽ không còn nhớ tôi.
Sau đó, tuy ko được gặp em nữa, thay vào đó là những dòng tin nhắn gắn kết chúng tôi. Tất nhiên, tôi chưa nói với em điều gì khác ngoài chuyện học tập. Tuy không nói ra, nhưng tình cảm ấy vẫn tồn tại trong tôi. Tôi ko được trò chuyện với em nhiều như trước. Tôi đã không nói « tôi thích em » trong những năm phổ thông vì tôi biết, chúng ta vẫn còn học chung với nhau. Tôi vẫn còn rất nhiều cơ hội. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến. Tôi chưa chuẩn bị để ngỏ lời yêu. Tôi mong em chờ tôi, em sẽ đồng ý khi tôi ngỏ lời. Tôi mong em thích tôi, em chờ tôi thổ lộ. Tôi đã nhiều lần làm các món đồ nhỏ nhỏ xinh xinh để tặng em, nhưng tôi lại tặng cho người bạn khác, để trốn tránh tình cảm thật sự của tôi, tôi không biết em rất buồn. Tôi thật ngốc.

© ye gods - Template by Blogger Sablonlari